Những bài thơ hay nhất của Xuân Quỳnh luôn chạm đến trái tim độc giả bởi sự chân thật và nồng nàn. Khám phá tiểu sử, phong cách sáng tác đặc trưng cùng 10 bài thơ hay nhất của nữ hoàng thơ tình Xuân Quỳnh.
Tên đầy đủ: Nguyễn Thị Xuân Quỳnh
Ngày sinh: 6/10/1942 - Ngày mất: 29/8/1988
Quê quán: Phố La Khê, phường La Khê, quận Hà Đông (nay thuộc Hà Nội).
Xuân Quỳnh là một trong những nữ nhà thơ nổi tiếng nhất thuộc thế hệ nhà thơ trẻ trưởng thành trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Bà đã để lại một di sản thơ ca đồ sộ với những xúc cảm chân thành, đằm thắm.

Xuân Quỳnh là nữ thi sĩ có đóng góp lớn vào thi ca hiện đại
Các giải thưởng tiêu biểu:
Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật (truy tặng năm 2001).
Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật (truy tặng năm 2017) – giải thưởng cao quý nhất của Nhà nước Việt Nam dành cho văn nghệ sĩ.
Cuộc đời và sự nghiệp của bà đột ngột kết thúc vào ngày 29/8/1988 trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc tại Hải Dương, cùng với người chồng tài hoa là nhà viết kịch Lưu Quang Vũ và con trai út Lưu Quỳnh Thơ.
Không phải ngẫu nhiên mà công chúng yêu mến và ưu ái gọi Xuân Quỳnh là "Nữ hoàng thơ tình". Thơ Xuân Quỳnh là những trang nhật ký cảm xúc, nơi bà phơi bày mọi hỉ, nộ, ái, ố trong đời sống cá nhân, đặc biệt là trong tình yêu, hôn nhân và vai trò làm mẹ. Phong cách thơ của bà là sự kết tinh của sự chân thật, nồng nàn và giàu chất nữ tính hiếm có. Sự thành thật, không che giấu, không cường điệu chính là cốt lõi làm nên sức hấp dẫn bền vững của thơ bà.
Thơ Xuân Quỳnh gắn liền với những tình cảm mộc mạc, gần gũi của cuộc sống hàng ngày. Bà viết về thiên nhiên (sóng, gió, biển cả), về gia đình, về người dân và đất nước một cách tự nhiên.
Chất liệu thơ được lấy từ những trải nghiệm sống, trữ tình nhưng vẫn giữ được sự đằm thắm, thiết thực của một người phụ nữ vừa làm thơ, vừa làm vợ, làm mẹ.
Tuy nhiên, tình yêu đôi lứa mới là mảng đề tài làm nên tên tuổi của Xuân Quỳnh, được thể hiện bằng một phổ cảm xúc rộng lớn. Thơ tình của bà là sự hòa quyện giữa hạnh phúc đắm say, khao khát vô bờ bến với những nỗi khổ đau, lo âu, suy tư, trăn trở về sự mong manh của tình yêu và cuộc đời. Đằng sau những cảm xúc là những tư tưởng, triết lý nhân sinh về ý nghĩa của sự sống, sự hy sinh và bản chất của tình yêu.
Thơ Xuân Quỳnh mang đậm dấu ấn tính cách của chính bà: một người phụ nữ luôn sống và yêu hết mình, mãnh liệt. Cảm xúc trong thơ bà thay đổi liên tục, từ sự vui tươi, tin yêu (trong thơ viết cho thiếu nhi hoặc những phút giây hạnh phúc) đến sự lo lắng, dự cảm (trong thơ tình và thơ viết về đời người).
Xuân Quỳnh là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của nền thơ ca Việt Nam hiện đại, đóng góp to lớn vào việc làm phong phú thêm tiếng nói nữ quyền trong văn học, đặc biệt là tiếng nói của tình yêu và trách nhiệm.
Ngày 6/10/2019, nhân dịp kỷ niệm sinh nhật thứ 77 của bà, Google đã tạo Google Doodle với hình ảnh chân dung Xuân Quỳnh mặc áo dài, được cách điệu trên nền là những lớp sóng biển (lấy cảm hứng từ bài thơ nổi tiếng "Sóng" và "Thuyền và biển") nhằm vinh danh những đóng góp to lớn của bà cho nền văn học hiện đại Việt Nam, đặc biệt là tiếng thơ tình yêu chân thật, nồng nàn.

Google đã tạo Google Doodle vinh danh Xuân Quỳnh và thơ ca của bà
Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển:
“Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi
Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... còn xa
Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ
Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
Đây là một trong những bài thơ tình đầu tiên, tiêu biểu cho phong cách Xuân Quỳnh. Bài thơ sử dụng cặp hình tượng Thuyền (người con trai/anh) và Biển (người con gái/em) để thể hiện sự gắn bó khăng khít, không thể tách rời trong tình yêu.
Biển bao la, chứa đựng khát vọng của Thuyền. Thuyền đi muôn nơi nhưng luôn thuộc về Biển. Bài thơ khắc họa những cung bậc cảm xúc của tình yêu: từ sự dịu êm, thầm thì đến sự dữ dội, giận hờn. Điệp khúc nhấn mạnh sự thấu hiểu tuyệt đối và nỗi nhớ thương rạn vỡ khi xa cách. Xuân Quỳnh khẳng định: Biển thiếu Thuyền chỉ còn sóng gió, và Em thiếu Anh chỉ còn bão tố, thể hiện sự chung thủy, sắt son và sự phụ thuộc sâu sắc vào tình yêu.
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ
Bài thơ thể hiện tâm trạng và tình yêu mãnh liệt, nồng nàn của người phụ nữ khi yêu qua hình tượng sóng và em. Sóng vừa là ẩn dụ cho những trạng thái cảm xúc phức tạp (dữ dội, dịu êm, ồn ào, lặng lẽ), vừa là biểu tượng cho khát vọng tình yêu muôn đời và nỗi nhớ nhung khắc khoải của "em" hướng về "anh" bất chấp không gian, thời gian. Bài thơ kết thúc bằng ước nguyện được hòa tan thành sóng nhỏ, sống trọn vẹn trong biển lớn tình yêu vĩnh cửu.
Trời sinh ra trước nhất
Chỉ toàn là trẻ con
Trên trái đất trụi trần
Không dáng cây ngọn cỏ
Mặt trời cũng chưa có
Chỉ toàn là bóng đêm
Không khí chỉ màu đen
Chưa có màu sắc khác
Mắt trẻ con sáng lắm
Nhưng chưa thấy gì đâu!
Mặt trời mới nhô cao
Cho trẻ con nhìn rõ
Màu xanh bắt đầu cỏ
Màu xanh bắt đầu cây
Cây cao bằng gang tay
Lá cỏ bằng sợi tóc
Cái hoa bằng cái cúc
Màu đỏ làm ra hoa
Chim bấy giờ sinh ra
Cho trẻ nghe tiếng hót
Tiếng hót trong bằng nước
Tiếng hót cao bằng mây
Những làn gió thơ ngây
Truyền âm thanh đi khắp
Muốn trẻ con được tắm
Suối bắt đầu làm sông
Sông cần đến mênh mông
Biển có từ thuở đó
Biển thì cho ý nghĩ
Biển sinh cá sinh tôm
Biển sinh những cánh buồm
Cho trẻ con đi khắp
Đám mây cho bóng rợp
Trời nắng mây theo che
Khi trẻ con tập đi
Đường có từ ngày đó
Nhưng còn cần cho trẻ
Tình yêu và lời ru
Cho nên mẹ sinh ra
Để bế bồng chăm sóc
Mẹ mang về tiếng hát
Từ cái bống cái bang
Từ cái hoa rất thơm
Từ cánh cò rất trắng
Từ vị gừng rất đắng
Từ vết lấm chưa khô
Từ đầu nguồn cơn mưa
Từ bãi sông cát vắng...
Biết trẻ con khao khát
Chuyện ngày xưa, ngày sau
Không hiểu là từ đâu
Mà bà về ở đó
Kể cho bao chuyện cổ
Chuyện con cóc, nàng tiên
Chuyện cô Tấm ở hiền
Thằng Lý Thông ở ác...
Mái tóc bà thì bạc
Con mắt bà thì vui
Bà kể đến suốt đời
Cũng không sao hết chuyện
Muốn cho trẻ hiểu biết
Thế là bố sinh ra
Bố bảo cho biết ngoan
Bố dạy cho biết nghĩ
Rộng lắm là mặt bể
Dài là con đường đi
Núi thì xanh và xa
Hình tròn là trái đất...
Chữ bắt đầu có trước
Rồi có ghế có bàn
Rồi có lớp có trường
Và sinh ra thầy giáo...
Cái bảng bằng cái chiếu
Cục phấn từ đá ra
Thầy viết chữ thật to
“Chuyện loài người” trước nhất.
Đây là bài thơ nổi tiếng được viết theo thể ngũ ngôn, mang màu sắc cổ tích, huyền thoại nhưng chứa đựng triết lý sâu sắc về sự hình thành của thế giới.
Bài thơ hình dung về một trái đất ban đầu trụi trần, chỉ toàn trẻ con. Mọi vật, từ mặt trời, cây cỏ, chim chóc, đến gió, sông, biển đều lần lượt "sinh ra" chỉ vì mục đích duy nhất là phục vụ, chăm sóc và làm phong phú thêm thế giới của trẻ em.
Đặc biệt, bài thơ đề cao vai trò của Mẹ, Bà và Bố cùng với Thầy giáo trong việc nuôi dưỡng và phát triển loài người. Bài thơ gửi gắm thông điệp nhân văn: Mọi điều tốt đẹp nhất đều dành cho trẻ em.
Chả dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay
Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em
Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu
Mùa thu nay sao bão giông nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh
Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi
"Tự hát" là bản tuyên ngôn tình yêu đầy trăn trở và chân thành, thể hiện chiều sâu tư tưởng của Xuân Quỳnh về hạnh phúc lứa đôi. Mở đầu, nữ sĩ từ chối những giá trị phù phiếm như vàng (vật chất) hay mặt trời (danh vọng), khẳng định mong muốn duy nhất là trở về "đúng nghĩa trái tim em". Trái tim ấy không chỉ là máu thịt đời thường mà còn mang sức mạnh phi thường:
Sức mạnh hồi sinh: Biết "làm sống những hồng cầu đã chết", hàn gắn những rạn nứt trong yêu thương.
Sự đồng điệu: Biết khao khát những điều anh mơ ước, luôn hướng về và thấu hiểu người mình yêu.
Dù ý thức được những "bão giông" của cuộc đời và sự "cô đơn, lạc loài" trong thế giới của người đàn ông, trái tim "em" vẫn "đập cồn cào cơn đói" hạnh phúc. Lời tự hát kết thúc bằng một sự chung thủy tuyệt đối: "Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi" – một tình yêu vượt qua mọi giới hạn sinh tử.
Trên đường hành quân xa
Dừng chân bên xóm nhỏ
Tiếng gà ai nhảy ổ:
“Cục... cục tác cục ta”
Nghe xao động nắng trưa
Nghe bàn chân đỡ mỏi
Nghe gọi về tuổi thơ
Tiếng gà trưa
Ổ rơm hồng những trứng
Này con gà mái mơ
Khắp mình hoa đốm trắng
Này con gà mái vàng
Lông óng như màu nắng
Tiếng gà trưa
Có tiếng bà vẫn mắng:
- Gà đẻ mà mày nhìn
Rồi sau này lang mặt!
Cháu về lấy gương soi
Lòng dại thơ lo lắng
Tiếng gà trưa
Tay bà khum soi trứng
Dành từng quả chắt chiu
Cho con gà mái ấp
Cứ hàng năm hàng năm
Khi gió mùa đông tới
Bà lo đàn gà toi
Mong trời đừng sương muối
Để cuối năm bán gà
Cháu được quần áo mới
Ôi cái quần chéo go
Ống rộng dài quét đất
Cái áo cánh chúc bâu
Đi qua nghe sột soạt
Tiếng gà trưa
Mang bao nhiêu hạnh phúc
Đêm cháu về nằm mơ
Giấc ngủ hồng sắc trứng
Cháu chiến đấu hôm nay
Vì lòng yêu Tổ quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi, cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ
"Tiếng gà trưa" là một bài thơ năm chữ tự do, ghi lại dòng hồi tưởng xúc động của người chiến sĩ trên đường hành quân xa. Âm thanh bình dị của tiếng gà trưa bất ngờ vang lên đã gợi lại cả một trời tuổi thơ ấm áp bên người bà hiền hậu. Những kỷ niệm về lời mắng yêu hình ảnh bà chắt chiu soi trứng, và sự lo lắng mong đàn gà lớn để mua quần áo mới cho cháu đã thể hiện tình yêu thương vô bờ bến.
Bài thơ kết thúc bằng sự gắn kết thiêng liêng: tình cảm gia đình, tình bà cháu, tiếng gà cục tác, ổ trứng hồng tuổi thơ chính là nguồn sức mạnh và là lý do khiến người chiến sĩ chiến đấu "Vì lòng yêu Tổ quốc".
Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ
Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...
- Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may
Bài thơ lấy không gian cuối mùa thu làm bối cảnh cho những suy tư về tình yêu và thời gian. Tác giả nhận ra sự vận động, trôi chảy của vạn vật: mùa thu, lá, nước, tuổi xuân đều trôi đi, chỉ còn lại "anh và em" cùng tình yêu.
Hình ảnh đối lập giữa sự mất mát, trôi chảy của ngoại cảnh và sự bền vững của tình yêu làm nổi bật niềm tin và sự trân trọng hạnh phúc hiện tại. Bài thơ khẳng định giá trị vĩnh cửu của tình yêu chân thành, là thứ duy nhất "ở lại" trước sự bào mòn của thời gian.
Thi phẩm trữ tình buồn man mác, được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc thành bài hát cùng tên.
Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.
Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay?
Một bài thơ thu lãng mạn nhưng chứa đựng nỗi lo âu, được viết dựa trên cảm xúc của khoảnh khắc giao mùa từ hè sang thu. Trên nền không gian tĩnh lặng, khoáng đạt, nữ sĩ cảm nhận sự xao xuyến của đất trời và nhận ra "Lối cũ em về nay đã thu". Dù tâm hồn đã được gột rửa và gạt bỏ đắng cay mùa cũ, sự xuất hiện của hoa cỏ may đã khơi gợi nỗi bất an.
Cỏ may găm đầy áo như nỗi nhớ níu giữ, còn tình yêu thì lại mỏng manh, vô định như màu khói. Bài thơ kết thúc bằng câu hỏi day dứt: "Ai biết lòng anh có đổi thay?", thể hiện sự nhạy cảm, trăn trở thường trực của Xuân Quỳnh trước sự mong manh và tính khó lường của tình yêu.
Cục... cục... ta, cục tác
Ngày này qua ngày khác
Gà mái cứ gọi hoài
Mà quả trứng hồng tươi
Vẫn nằm nguyên trong ổ
Đi kiếm ăn đây đó
Rồi trở về ổ rơm
Đẻ trứng, lại gọi con
Cục... cục... ta cục tác...
Cái hoa chanh thức giấc
Tàu lá chuối lung lay
Cọng rơm vàng xoay xoay
Trứng vẫn nằm trong ổ
Gà mái mong con quá
Càng ấp iu suốt ngày
Dù con chưa ra đời
Mồi mẹ dành con đó
Thấy gà mẹ khổ quá
Cứ nằm liền ổ rơm
Thân xác xơ gầy mòn
Không ăn mà mãi thức
Thương mẹ, đạp vỏ trứng
Thế là gà sinh ra
Vì gà mẹ mong chờ
Nên có gà con đó.
Đây là một bài thơ thiếu nhi đáng yêu, giải thích một câu hỏi ngây thơ bằng sự logic đầy tình cảm, kể về quá trình gà mẹ ấp trứng với một tình yêu thương và sự mong chờ vô bờ bến. Gà mẹ kiên trì gọi con, nhịn ăn, nằm liền ổ rơm đến mức "thân xác xơ gầy mòn". Bài thơ sử dụng chi tiết cảm động này để trả lời cho câu hỏi: Vì thương mẹ quá, gà con đã đạp vỏ trứng mà chui ra. Thông điệp nhân văn được đúc kết: Gà con sinh ra không chỉ theo quy luật tự nhiên mà còn "Vì gà mẹ mong chờ", khẳng định sức mạnh của tình mẫu tử.
– Con yêu mẹ bằng ông trời
Rộng lắm không bao giờ hết
– Thế thì làm sao con biết
Là trời ở những đâu đâu
Trời rất rộng lại rất cao
Mẹ mong, bao giờ con tới!
– Con yêu mẹ bằng Hà Nội
Để nhớ mẹ con tìm đi
Từ phố này đến phố kia
Con sẽ gặp ngay được mẹ
– Hà Nội còn là rộng quá
Các đường như nhện giăng tơ
Nào những phố này phố kia
Gặp mẹ làm sao gặp hết!
– Con yêu mẹ bằng trường học
Suốt ngày con ở đấy thôi
Lúc con học, lúc con chơi
Là con cũng đều có mẹ
– Nhưng tối con về nhà ngủ
Thế là con lại xa trường
Còn mẹ ở lại một mình
Thì mẹ nhớ con lắm đấy
Tính mẹ cứ là hay nhớ
Lúc nào cũng muốn bên con
Nếu có cái gì gần hơn
Con yêu mẹ bằng cái đó
– À mẹ ơi có con dế
Luôn trong bao diêm con đây
Mở ra là con thấy ngay
Con yêu mẹ bằng con dế.
Một bài thơ đối thoại giàu chất thơ và triết lý, thể hiện sự hồn nhiên của con trẻ và tình yêu thương sâu sắc của người mẹ.
Bài thơ là cuộc trò chuyện ngộ nghĩnh giữa mẹ và con về cách diễn tả tình yêu. Đứa con dùng những hình ảnh rộng lớn, gần gũi như "ông trời", "Hà Nội", "trường học" để đo tình yêu dành cho mẹ. Người mẹ nhẹ nhàng bác bỏ, mong muốn một vật gần gũi, hữu hình hơn để luôn có con bên cạnh. Cuối cùng, đứa con chốt lại bằng hình ảnh con dế nhỏ bé luôn nằm trong bao diêm, tượng trưng cho tình yêu tuy nhỏ nhưng luôn hiện hữu, nắm bắt được và không bao giờ xa cách.
– Mùa hè nắng ở nhà ta
Mùa đông nắng đi đâu mất?
– Nắng ở xung quanh bình tích
Ủ nước chè tươi cho bà
Bà nhấp một ngụm rồi: “khà”
Nắng trong nước chè chan chát
Nắng vào quả cam nắng ngọt
Trong suốt mùa đông vườn em
Nắng lặn vào trong mùi thơm
Của trăm ngàn bông hoa cúc
Nắng thương chúng em giá rét
Nên nắng vào áo em dày
Nắng làm chúng em ấm tay
Mỗi lần chúng em nhúng nước
Thế mà nắng cũng sợ rét
Nắng chui vào chăn cùng em
Các bạn để ý mà xem
Trong chăn bao nhiêu là nắng
Mà nắng cũng hay làm nũng
Ở trong lòng mẹ rất nhiều
Mỗi lần ôm mẹ, mẹ yêu
Em thấy ấm ơi là ấm!
Một bài thơ thiếu nhi đáng yêu, giải thích hiện tượng tự nhiên bằng lăng kính ngộ nghĩnh, giàu trí tưởng tượng của trẻ thơ. Khi đứa trẻ thắc mắc về sự biến mất của nắng vào mùa đông, bài thơ đã trả lời rằng nắng không mất đi, mà chỉ "chui" vào những vật thể xung quanh để mang hơi ấm. Đặc biệt, câu trả lời cuối cùng là sự đúc kết đầy cảm xúc: Nắng cũng hay làm nũng, và có mặt "trong lòng mẹ rất nhiều" – khẳng định tình yêu thương của mẹ chính là nguồn hơi ấm lớn nhất, xua tan cái lạnh mùa đông.
Trên đây, Waka đã điểm qua 10 bài thơ hay nhất của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh với phong cách thơ ca chân thật, nồng nàn và nữ tính. Dù cuộc đời ngắn ngủi, di sản thơ ca của Xuân Quỳnh vẫn sống mãi và được thế hệ độc giả hiện đại tìm đọc.
Công ty Cổ phần Sách điện tử Waka - Tầng 6, Tháp văn phòng quốc tế Hòa Bình, số 106 đường
Hoàng Quốc Việt, Phường Nghĩa Đô, Thành phố Hà Nội, Việt Nam.
ĐKKD số 0108796796 do SKHĐT TP Hà Nội cấp lần đầu ngày 24/06/2019.
Giấy xác nhận Đăng ký hoạt động phát hành xuất bản phẩm điện tử số 8132/XN-CXBIPH do Cục
Xuất bản, In và Phát hành cấp ngày 31/12/2019.
Giấy chứng nhận Đăng ký kết nối để cung cấp dịch vụ nội dung thông tin trên mạng viễn thông
di động số 91/GCN-CVT cấp ngày 24/03/2025.
Người đại diện: (Bà) Phùng Thị Như Quỳnh (Theo Giấy ủy quyền số 2402/GUQ-WAKA/2025 ngày
24/02/2025).
Người đại diện được ủy quyền phối hợp với CQNN giải quyết các vấn đề liên quan đến bảo vệ
quyền lợi Khách hàng: (Bà) Phùng Thị Như Quỳnh - Số điện thoại: 0977756263 - Email:
Support@waka.vn. - Địa chỉ liên hệ: Tháp văn phòng quốc tế Hòa Bình, số 106 đường Hoàng Quốc
Việt, Phường Nghĩa Đô, Thành phố Hà Nội, Việt Nam.
Số VPGD: 024.73086566 | Số CSKH: 1900545482 nhánh 5 | Hotline: 0877736289