Xa

chốn

ngựa

xe

xuân

mộng

đến

Vui

bên

sách

vở

tuổi

già

ngâm

Tiếng khóc trên cánh đồng ngô

Tác giả:

Tiểu Mẫn

Thể loại:

Nhà xuất bản:

Định dạng: Epub

Ngày cập nhật: 31/12/2014

"Tiếng khóc trên cánh đồng ngô" nói về có gái nghèo có tuổi thanh xuân vất vả, khổ sở. Ước mơ đi học đã bao lần bị bố mẹ khuyên ngăn. Ý chí đã chiến thắng tất cả. Cô trở thành cô sinh viên chuyên ngành kế toán. Cuộc đời chẳng như mong muốn khi kỳ nghỉ hè năm thứ hai mẹ cô mất trên cánh đồng ngô: "Kỳ nghỉ hè năm thứ hai Đại học, tôi không ở lại làm thêm như năm ngoái. Năm nay tôi quyết định về quê phụ giúp bố mẹ việc đồng áng. Tôi vẫn còn nhớ rõ cái mùa hạn hán năm đó, mấy tháng liền không có mưa. Những cánh đồng lúa, đồng ngô khô nứt nẻ. Bố mẹ thường phải dậy sớm từ một hai giờ sáng để tát nước cho hai sào ngô ngoài đồng. Mấy ngày đầu tôi về nghỉ hè, ngày nào đêm đến cũng thấy bố mẹ lục đục dậy ra đồng tát nước cho ngô. Hôm đó thấy bố có vẻ mệt mỏi nên tôi bảo bố nghỉ ở nhà để tôi đi thay. Một giờ sáng hai mẹ con xuống mương vét rảnh cho nước chảy, vét mương xong hai mẹ con lên tát được khoảng ba mươi phút, mẹ la mẹ hơi mệt để mẹ nghỉ chút. Được một lúc mẹ đi vào trong các rảnh ngô xem có đoạn nào bờ ruộng rỉ nước sang nhà khác. Khoảng mười phút tôi chẳng thấy mẹ ra, gọi mẹ ba, bốn tiếng mà chỉ nghe tiếng tôi vẳng lại trong đêm khuya vắng lặng. Tôi như con thiêu thân lao vào các rảnh ngô, ánh đèn pin rọi vào mẹ đang nằm đè lên mấy cây ngô bên cạnh. Tôi lao lại gào khóc lay mẹ dậy, người mẹ lạnh ngắt, chân tay co cắp. Tôi gào khóc kêu cứu nhưng giữa đêm khuya ấy, trên cánh đồng ngô chỉ có tiếng khóc của tôi vọng lại.

            Càng khóc, càng kêu cứu tôi chỉ nhận được tiếng gió riết, tiếng âm thanh nghe ù ù, tiếng khóc của tôi vọng lại. Chẳng hiểu sao lúc đó tôi đã cõng mẹ chạy dọc con đường đê, tôi không cõng mẹ về nhà mà chạy tắt qua cánh đồng đến trạm xá. Chiếc đèn pin nhỏ tôi ngậm vào miệng soi đường, đêm khoe lập lòe nhiều khi vấp ngã. Tôi lại sốc mẹ lên lưng và cõng tiếp. Giữa cánh đồng lúc đó hầu như chỉ nghe thấy tiếng bước chân, tiếng thở của tôi đang cố cõng mẹ đến trạm. Mấy cô ý tá trực từ xa thấy tôi cõng mẹ chạy vào đã nhanh chóng ra đỡ mẹ xuống, nhưng họ lắc đầu bảo mẹ đã chết. Tôi không tin vào tai mình, tôi bắt họ gọi bác sĩ. Bác trưởng trạm xá xã tôi được gọi đến, bác bảo mẹ bị trúng gió và đã chết cách đây khoảng hai mươi phút. Vậy là lúc mẹ ngã quỵ, mẹ đã không kịp dặn dò anh em tôi mà ra đi vĩnh viễn. Nghe bác sĩ nói xong tôi đã ngất lịm lúc nào không hay"

Kết nối với Waka