Hoa Tư Dẫn – Đường Thất Công Tử

06/03/2015

Hoa tư dẫn là một câu chuyện lớn lồng trong bốn câu chuyện nhỏ, câu chuyện nào cũng có đủ đắng cay ngọt bùi, đủ cả hối hận day dứt.

Câu chuyện đầu tiên, câu chuyện về Tống Ngưng – Thẩm Ngạn. Hai người họ rơi vào một hoàn cảnh cũ, một mô típ cũ, kể ra ở ngoài đời hay trong truyện: kẻ thù – nhận nhầm – yêu nhầm – hiểu lầm – li biệt. Yêu phải người không nên yêu, nhận nhầm người đối tốt với mình, hiểu lầm quá sâu, dùng hết sức để thương tổn nhau, cuối cùng khi nhận ra sự thật, thì tất cả đều đã quá muộn. Cảnh tượng ấy, chúng ta đã bắt gặp bao nhiêu lần trong hiện thực. Có mấy người chưa từng trải qua một tình yêu vì những cãi vã, những hiểu lầm nho nhỏ mà dẫn tới kết cục chia tay. Một tình yêu rất đời thường, nhưng vì đời thường, nên càng thấy đau xót.

Câu chuyện tình thứ hai về Oanh Ca – Dung Viên. Oanh Ca, sát thủ được nuôi dạy từ nhỏ trong Dung gia, chịu ơn cứu mạng của Dung Tầm, đã bán cả tuổi thanh xuân, tính mạng và tình cảm của mình cho Dung Tầm. Đáng tiếc, thứ mà cô nhận được, lại chỉ là sự vứt bỏ. Dung Viên, vị quân vương trẻ tuổi đã trao cho Oanh Ca tình yêu của mình. Người chàng yêu, chàng muốn giữ trong tay mà nâng niu bảo vệ. Lúc đầu, chàng đối với Oanh Ca chỉ đơn giản là sự thương tiếc, xót xa cho một người con gái xinh đẹp, trẻ tuổi mà đã phải chịu quá nhiều bất hạnh. “Không phải vừa gặp đã yêu, nhưng từ thương xót đến yêu chỉ vẻn vẹn ba ngày”. Dung Viên, chàng dám yêu dám hận, tình cảm của chàng rất thẳng thắn, rất đơn thuần. Tình yêu ấy không hề giả dối, không hề che đậy.

 

hoa-tu-dan-1.jpg

 

Câu chuyện tình thứ ba, mối tình giữa Khanh Tửu Tửu và Công Nghi Phỉ. Khanh Tửu Tửu, một cô gái mạnh mẽ, cô thông minh, nhưng đáng tiếc lại bị chính sự thông minh đó làm hại. Vì ân oán, vì tình, vì nghĩa, cô đã tạo ra một cạm bẫy, lừa mình, dối người, rồi lại rơi vào cái bẫy do chính mình tạo ra. Công Nghi Phỉ, có lẽ anh thật sự rất yêu Khanh Tửu Tửu. Dù biết mình bị lừa, dù biết cô có mục đích, dù bị cô làm tổn thương, anh vẫn chấp nhận tha thứ tất cả, dùng cách của riêng mình để yêu cô. Hai người họ như hai con nhím, ở cạnh nhau sẽ chỉ tạo ra thương tổn.

Câu chuyện tình thứ tư, là Mộ Dung An và Tô Hoành - một câu chuyện động lòng người. Mộ Dung An, một tuyệt sắc giai nhân, nói đơn giản, chỉ là một hồn ma trở lại trần thế nhờ bí thuật cao siêu. Cô không hiểu nhân tình thế thái, chỉ sống trong thế giới của riêng mình. Sống quá lâu, khiến cho tất cả đều trở nên vô vị. Rốt cuộc, cô cũng gặp được Tô Hoành, người khiến cô động lòng, khiến cô cảm nhận được chữ tình. Hai năm hạnh phúc, đã cầu nguyện được “Trọn đời bình an”. Đáng tiếc, Tô Hoành lại là thế tử. Giữa tình yêu và vương vị, chàng đã chọn vương vị.

 

hoa-tu-dan-2.jpg

 

Những thiên truyện trong Hoa Tư dẫn đều buồn. Kể cả câu chuyện của nữ chính Quân Phất, vốn tưởng như là ánh mặt trời sau mỗi trận mưa, cũng có lúc gặp phải hiện tượng nhật thực, khiến độc giả thầm oán tác giả sau mà tàn nhẫn thế. Cũng may, Đường Thất Công Tử ngoài khả năng sáng tác những câu chuyện khiến độc giả đau tim, vẫn còn có một khả năng đầy nhân đạo khác là viết những câu chuyện đau tim ấy bằng một ngòi bút hài hài, tưng tửng. Những tư duy rất logic mà quái đản của Quân Phất, những hành động thoạt nhìn lạnh lùng mà ấm áp của Mộ Ngôn, cũng như những chi tiết về mối tình ‘đoạn tụ’ của Quân Vỹ, về sự linh tính đến đáng ngờ của con hổ Tiểu Hoàng, tất cả đều khiến Hoa Tư dẫnbớt đi phần u ám, như một liều thuốc trợ tim cho độc giả.