Nguyễn Ngọc Thạch: Viết để bước qua 1 đoạn đường chênh vênh

06/07/2016

Văn phong chua chát, đời thường, sâu cay nhưng rất thực đó chỉ có thể là Nguyễn Ngọc Thạch.

Nguyễn Ngọc Thạch bắt đầu viết từ năm 2010, được chú ý bởi những truyện ngắn liên quan đến đề tài nhạy cảm là gái làng chơi, người đồng tính, đến năm 2013, Anh đã xuất bản 11 tập sách thuộc những đề tài khác nhau, gây được sự chú ý, đồng cảm và chia sẻ của nhiều độc giả.

Khi vừa xuất hiện trên văn đàn, Thạch đã ngay lập tức dấn thân vào những đề tài gai góc mà các cây viết trẻ ngại khai phá. Thạch viết về gái điếm, trai bao, đồng tính, chuyển giới... bằng sự chân thành, dung dị, thực thà và ám ảnh vô cùng.

Đọc những tác phẩm đầu tay của Thạch như Mắt đĩ, Đời Callboy thì rất dễ rơi vào những cơn chán nản, hoang mang, bởi sự trần trụi, tha hóa, khổ đau, bất hạnh của những mảnh đời yếm thế trong xã hội.  

tac gia nguyen ngoc thach - doi call boy

Thạch đã từng chia sẻ rằng bản thân anh trước đây cũng từng rất e dè về những từ như “callboy” hay gái điếm vì có chút băng khoăn về đạo đức xã hội của họ nhưng kể từ sau lần thú nhận của anh bạn, Thạch mới biết "ở mỗi con người đều có một câu chuyện và khi hiểu rồi mới cảm thấy thương". Và cũng từ những tâm sự ấy, Thạch đã viết nên một Đời Callboy ám ảnh độc giả.

Đọc những tác phẩm của Thạch sau này thấy Thạch càng lúc càng trở nên điềm đạm. Cái nổi loạn gai góc và có đôi chút thể hiện ban đầu đã dần ẩn dấu vào bên trong. Độc giả có thể dễ dàng nhận thấy một giọng văn khác hẳn của Nguyễn Ngọc Thạch trong những tác phẩm này, sự gai góc đa chiều đã được thay thế bởi sự hài hước, hóm hỉnh và đầy đáng yêu trong câu chữ, rất phù hợp với đối tượng độc giả nữ. Những tác phẩm như Chênh vênh 25, Lưng chừng cô đơn hay Người cũ còn thương, Lạc giữa niềm đau, Khóc giữa Sài Gòn đều là được Thạch viết bằng sự chân thành, thơ mộng nhưng vô cùng sâu lắng, và có chút bi ai, đẹp đẽ, rất dễ dàng chạm đến tâm hồn người đọc.

Chỉ trong mấy năm bắt đầu viết văn, Thạch đã dần khẳng định được chỗ đứng của mình trong lòng độc giả, đặc biệt là độc giả trẻ. Dù chỉ là người rẽ ngàng sang văn học nhưng với Thạch, viết văn không chỉ là một trải nghiệm, mà đã thực sự trở thành một cái nghiệp, nhưng Thạch thường bảo, là văn chương đã chọn mình, ấy là cái may mắn, thôi thúc Thạch cầm bút viết. Thạch chia sẻ, trước đây từng học dốt văn, điểm thấp lè tè, được cái "ham đọc". Anh đọc tất cả những gì có được rồi bắt đầu so sánh tại sao cách viết này làm người ta thích, cách viết cuốn kia đọc thấy chán.

nguyenngocthach

Thạch được nhiều người yêu quý, ham đọc văn, nhưng cũng không ít người bày tỏ sự coi thường Thạch ra mặt. Sống giữa thành phố ồn ào, rộng lớn, với chất đầy những cám dỗ, thị phi, Thạch lấy viết làm lối giải thoát, để tỏ bày lòng mình trên những trang giấy, ấy cũng là một cách để nương vịn vào giữa đời sống đầy chông chênh và nhốn nháo này.

Nhìn thấy Thạch trên truyền hình, nghĩ Thạch phải là một hotboy của công chúng, hoạt ngôn và ngoa ngoắt, nhưng kì thực, điều mà Thạch say mê được làm mỗi ngày, ấy là sống trong cô độc để sáng tác. Với Thạch, văn chương là điều duy nhất thực sự có ý nghĩa, giúp Thạch thấu cảm được những số phận tưởng chừng vô cùng xa lạ với bản thân mình, cũng là cơ hội duy nhất để Thạch được sống là chính mình.

"Người chọn nghề, nhưng nghiệp chọn người. Tôi chỉ hy vọng nghiệp viết nếu đã có duyên cùng mình, có thể để tôi đi cả đời với nghiệp. Ngày nào còn người yêu văn đọc những gì mình viết, tôi sẽ vẫn tiếp tục viết về cuộc sống đôi khi hiện thực đến đau đớn nhưng lắm lúc cũng đẹp đến không ngờ này", Thạch chia sẻ.

Cô đơn cũng là một bầu không khí bao trùm trong các sáng tác của Thạch. Có lẽ ở thành phố này, có ai mà không cô đơn, nhưng Thạch tuyệt đối không bi lụy, yếu đuối. Thạch tỏ bày cái cô đơn, bi ai, nhưng lại khiến người ta biết mạnh mẽ, biết yêu thương mình. Điều này, cũng xem như là Thạch tự dặn dò với lòng mình, cho chính mình. Và cũng thế, những câu văn cứ như lời nhắc nhở, tâm tình của một người bạn gần gụi.

Trong một tác phẩm của mình, Thạch đã từng viết rằng: “Giờ thì, có còn cơ hội làm nhau đau nữa không người? Chai vang cạn, cũng chẳng còn gì cho đêm nay, lại quay về phòng, cuộn mình giữa bộn bề ký ức… Cuộn lòng giữa lưng chừng cô đơn. Hôm nay có rượu hôm nay say, sầu của ngày mai ngày mai tính. Nhưng dù đang cô đơn, sáng thức dậy, vẫn nhìn vào gương, tự nhủ rằng mình rất xinh đẹp, đang được yêu thương và dặn bản thân ngày hôm nay phải cười nhiều hơn hôm qua. Vì mình không yêu thương mình, thì còn trông mong ai làm điều đó?”.

Ấy là cái tâm mạnh mẽ, cái tâm tha thiết của một người viết. Rốt cuộc nỗi đơn côi, nỗi khổ đau này, mỗi chúng ta đều phải chịu đựng qua, và với Thạch, nó còn là động lực để thúc đẩy anh viết thật say sưa. Viết cũng là một cách bước qua khỏi đoạn đường chênh chao buồn bã này.

 

Thụy Anh