Cuốn sách nói hộ lòng người: "Ước gì kịp nói ai đó đừng đi"

08/08/2016

Ước gì kịp nói ai đó đừng đi dành cho tất cả các cô gái, những người mong muốn được yêu, đang yêu hay đang cố gắng nỗ lực vực dậy một tâm hồn từng tan vỡ.

Khi nhìn lại một cuộc tình gây ra nhiều hối tiếc và đau khổ nhất, một cô gái sẽ có tâm trạng thế nào? Đã từng nghĩ đây là người duy nhất thích hợp với mình, chẳng ai có thể thay thế. Hay từng cho rằng, chỉ cần tình yêu rồi cả hai sẽ cùng đi với nhau đến cùng trời cuối đất? Những si mê, quyến luyến, hi vọng, đắm say, điên dại, cuồng si… đều đặt hết lên một người. Đến cuối cùng nhận ra, tất cả chỉ là lãng phí. Người ta vẫn phải xa nhau đấy thôi, cuộc tình rồi cũng rạn nứt, cuối cùng là vỡ nát và để lại những vết thương chẳng thể chữa lành một sớm một chiều. Những đớn đau, nghiệt ngã, đắng cay và nước mắt chỉ còn một cô gái mỏng manh, yếu đuối tự mình ôm lấy. Nhưng đó có phải là tất cả, là cái kết xứng đáng dành cho một cô gái từng yêu hết mình?

Cuốn sách “Ước gì kịp nói ai đó đừng đi” là một trong nhiều truyện tình cảm đặc sắc của tác giả trẻ Minh Hiền sẽ mang đến cho người đọc những suy nghĩ thật khác. Sách gồm những bài tản văn, đọc vào tưởng chừng như góp nhặt từ nhiều chuyện tình trên thế gian này, câu chuyện của những người trẻ. Mà biết đâu đấy, thấp thoáng ký ức của chính người đọc trong đó.

 

Ước Gì Kịp Nói Ai Đó Đừng Đi

 

“Ước gì kịp nói ai đó đừng đi” như một thước phim tua lại, từng gia đoạn cảm xúc của một người con gái khi yêu. Những nồng thắm từ thuở ban đầu, khi trong mắt chỉ có người mình yêu rồi đi qua những giận hờn, những tranh cãi, những thứ mà người ta vẫn bảo với nhau là “không hợp” và rồi không còn bên nhau được nữa. Cô gái bé nhỏ, nghĩ rằng khi mình dành hết tâm tình và tấm lòng thì sẽ nhận về hạnh phúc, nhưng đâu phải lúc nào cũng như thế. Đôi khi, lại còn không hiểu vì sao, cuộc tình của mình lại sớm tàn lụi đến thế. Những ấm ức, những câu hỏi liên tục đưa ra nhưng chẳng giải quyết được gì mà vẫn cứ hành hạ tâm trí từng ngày.

Minh Hiền hiểu điều đó chứ, cô bảo “Hóa ra, ấm ức là điều khiến con người ta day dứt khổ tâm nhất – dù có thứ được cho nhau hay không. Em vẫn muốn được trở lại một ngày nào đó xưa cũ, tựa vào ngực anh và khóc hết nước mắt, nghe anh nhận về phần mình những thua thiệt tội lỗi. Để tháng ngày sau này của em là những tháng ngày chẳng bao giờ phải nghĩ nhiều về đoạn đường để nhớ”.

Mỗi câu chuyện của Minh Hiền, không phải cố gắng xoáy sâu vào nỗi đau mà một cô gái đang mang. Nhưng le lói đâu đó, là ánh sáng của niềm tin và hi vọng. Một cuộc tình ta tưởng như là tất cả, một con người ta nghĩ không ai có thể thay thế, nhưng đi qua thời gian, ta mới biết, đó chỉ là một trạm dừng tạm thời mà thôi.

Vì thế cô gái, kỷ niệm hay nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua, vết thương nào rồi cũng có ngày khép miệng. Tại sao ta không một lần nhìn thẳng vào chúng một lần, đừng day dứt đừng tự cứa vào vết thương đó nữa. Hãy tự chữa lành, vỗ về an ủi và thương lấy chính bản thân mình.

Ước gì kịp nói ai đó đừng đi” phảng phất nét buồn của ký ức, nhưng với giọng kể nhẹ nhàng, êm dịu của Minh Hiền, người đọc sẽ nhìn lại chính mình một cách rộng lượng và bớt phần hà khắc hơn. Chúng ta đã từng yêu rất nhiều, vậy hãy xem đã từng sống hết mình được chưa? Hãy xem, đó là một trải nghiệm đáng nhớ. Còn phía trước, con đường vẫn còn dài và còn nhiều cơ hội, hi vọng mà biết đâu đấy, người xứng đáng thật sự vẫn đang chờ ở phía trước. Điều quan trọng là, bạn phải biết cách đứng dậy và bước tiếp.